|
`Thị trấn Laksao nằm trên trục đường 8, cách thành phố Vinh khoảng 130 km là đầu mối hàng miễn thuế như mỹ phẩm, đồ điện gia dụng, gạo, nếp Thái về các tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh. Ngoài ra trên quốc lộ 8, cách cửa khẩu Cầu Treo khoảng 16km có khu du lịch Sinh Thái Sơn Kim, một đơn vị trực thuộc công ty Du lịch Trường Sơn. Tại đây có dịch vụ ngâm tắm nước khoáng nóng và phòng ngủ được xây dựng theo kiểu nhà sàn, bố trí gần gũi với thiên nhiên hoang sơ của rừng Trường Sơn. Quý khách có dịp thưởng thức các món đặc sản rừng…Các doanh nghiệp lữ hành có kế hoạch về Vinh, Cửa Lò, Thiên Cầm, Bãi Lữ,.... có thể đưa chương trình này vào để tăng thêm phần đặc sắc cho chuyến tour. Thủ tục của người và xe rất đơn giản.
06h00. Xe và HDV đón đoàn tại điểm hẹn và khởi hành đi Laksao theo quốc lộ 8. Trên đường Quý khách có dịp chiêm ngưỡng dãy Trường Sơn hùng vỹ và cũng là biên giới tự nhiên giữa 2 nước Việt-Lào.
Sau khi làm thủ tục, đoàn khởi hành đi Laksao. Tới Laksao đoàn tự do mua sắm tại chợ Laksao: mỹ phẩm miễn thuế, đồ điện gia dụng, hoa quả Thái, gạo, nếp, chiếu Thái… Đoàn dùng bữa trưa tại thị trấn Laksao.
Sau bữa trưa đoàn lên xe về Việt Nam. Ghé khu du lịch sinh Thái Nước khoáng nóng Sơn Kim. Tự do tắm nước khoáng nóng. Đoàn dùng bữa tối tại khu du lịch với các món đặc trưng của vùng Hương Sơn Hà Tĩnh: thịt dê, lợn rừng, cá mát, nộm hoa chuối rừng, …
Sau đó đoàn khởi hành về Vinh. HDV và lái xe chia tay đoàn. Kết thúc chương trình.
Giá trọn gói: 435.000 đồng/khách (Đoàn 20 - 25 khách trở lên)
Giá không xe: 250.000 đồng/khách. Xe của khách có thể sang Laksao mà không cần làm thủ tục.
Liên hệ nhà tổ chức. Mr Sơn. Di động: 0985.989.465
Giá trọn gói bao gồm:
v Xe vận chuyển đời mới,
v Thủ tục 2 cửa khẩu, chi phí cửa khẩu
v HDV theo đoàn, thạo tiếng
v Ăn 2 bữa, theo tiêu chuẩn 70.000 đồng/suất/bữa
v Chi phí ngâm tắm khoáng (4-6 người/bể, ngâm 1 lần)
v Nước khoáng Sơn Kim: 1 chai 0,5lít/người
v Bảo hiểm du lịch
Giá không bao gồm:
Ø Đồ uống. Các chi phí cá nhân khác
Ø Lưu ý Quý khách:
Ø Nộp CMND cho nhà tổ chức trước khi khởi hành 1 ngày hoặc danh sách đoàn (có đóng dấu cơ quan do thủ trưởng đơn vị ký) nếu đi theo khách đoàn.
Ø Tại Laksao, Quý khách có thể mua hàng bằng tiền Việt.
Ø Đặc trưng của nước khoáng nóng là có mùi lưu huỳnh
Ø Trường hợp tắm bể cá nhân(VIP), Quý khách vui lòng trả thêm tiền theo quy định của Khu du lịch.
|
Nơi nhận: |
|
CÔNG TY DU LỊCH VÀ THƯƠNG MẠI LỮ HÀNH VIỆT – VIETTOURIST CO. |
|
Địa chỉ: |
Số 20, Lô 5, Đ. Đền Lừ, Q. Hoàng Mai, Hà Nội |
|
Điện thoại: |
(0084.4) 634.1525 * Fax: (0084.4) 634.1914 |
|
Hotline: |
(0084) 0985.989.465 |
|
Email: |
Info@luhanhviet.com * Info@travelguidevietnam.com |
|
Website: |
www.luhanhviet.com* www.travelguidevietnam.com |
|
Tại Sài Gòn |
LỮ HÀNH VIỆT – SÀI GÒN |
|
Địa chỉ: |
B.13 Nguyễn Oanh, P.6, Quận Gò Vấp, TP. Hồ Chí Minh |
|
Điện thoại: |
(0084) 0983.516.181 - (0084) 0985.989.465 |
|
|
|
|
Bộ đội biên phòng Cửa khẩu quốc tế Cầu Treo (Hà Tĩnh) bên cột mốc biên giới. |
Từ đỉnh Kẻo Nưa - Cửa khẩu quốc tế Cầu Treo ( Hà Tĩnh), theo quốc lộ 8A chuội xuống hết những con dốc thoai thoải khoảng 15 km, chúng tôi lọt vào một thung lũng.
Ẩn hiện giữa điệp trùng đại ngàn là những ngôi nhà đất xen lẫn nhà sàn thưng ván, mái Thái lợp tôn đỏ, trắng bạc viền quanh thung lũng ấy là cánh đồng Na Pê và bản Thồng Pẹ thuộc thủ phủ LăkSao huyện Khăm Cợt, tỉnh Bô Li Khăm Xay - miền Trung Lào.
Ký ức buồn Tiếp chúng tôi là ông Vừ Sông Dở 56 tuổi, một trong số 470 hộ người Mông( Lào Xủng) đầu tiên về đây lập bản dựng mường vào thập kỷ tám mươi, có thâm niên 18 năm được tín nhiệm làm cán bộ Mặt trận bản Thồng Pẹ. Nhà ông thưng ván, mái lợp tôn đỏ cùng nhiều hộ gia đình khác nằm sát cạnh đường. Liền kề nhà ông là ga ra dành cho chiếc ô tô bán tải màu sữa hiệu Toyota mà chúng tôi thấy khá phổ biến khi vào sâu trong đất bạn Lào. Tưởng sẽ khó khăn trong giao tiếp vì vốn ngôn ngữ tiếng Lào của chúng tôi không nhiều, không ngờ sau cái bắt tay, chúng tôi đã được nghe lời chào bằng tiếng Việt khá sõi của ông.
Ông kể: “Chuyện về Thồng Pẹ dài lắm, trước hết là chuyện buồn, chịu khó nghe nhé!”- Ông Dở vào chuyện bằng chất giọng lơ lớ miền Trung vùng Nghệ- Tĩnh. “Cũng như nhiều hộ gia đình người dân tộc Mông ở miền núi rẻo cao Việt Nam, người Mông ở Lào trước đây, kiếp sống lang thang trên những đỉnh núi chon von quanh năm mây phủ, chui lủi, lam lũ cực nhọc như con hoẵng, con nai, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Với con dao mồi lửa phát hết cánh rừng này sang ngọn núi khác chọc lỗ tra hạt mà vẫn đói cơm lạt muối.
Thồng Pẹ trước đây là vùng núi thâm u, cây cối rậm rạp. Thời chiến tranh đây cũng là vùng có vị trí chiến sự trọng yếu và vô cùng ác liệt. Cánh đồng Na Pê rộng lớn của Thồng Pẹ bây giờ ngày trước người Pháp đến đây xâm chiếm làm nơi bay lên, đậu xuống của “Nhôn hung” (sân bay). Nơi đây vẫn hằn hiện dấu tích của cuộc chiến với những vết đạn bom. Sau ngày giải phóng, bà con rủ nhau xuống núi về đây lập bản mới theo cách mạng. Buổi đầu về chốn hoang vu mới lạ này nhiều khó khăn lắm, vẫn lặp lại lối làm ăn cũ, phát rừng và trồng cây thuốc phiện. Mấy năm đầu đất tốt, mỗi vụ cả bản thu khoảng một tấn nhựa thuốc phiện, nhưng không ai giàu.
Còn nhớ rõ không bao giờ quên trong mấy năm đầu về đây, nhiều người ốm đau bệnh tật, có năm hơn 20 người chết do dịch tả, sốt rét, ngày nào cũng có đám ma, thầy mo làm không hết việc, tiếng khóc nhiều hơn tiếng cười. Nhiều người cho là do con ma bắt tội định rời bỏ bản đi nơi khác. Không ai ngờ Thồng Pẹ hôm nay có nhà cao cửa rộng, no cơm ấm áo, con em được đến trường học chữ, nhiều nhà có của ăn của để mua được ô tô, xe máy thay cho đôi chân lam lũ truớc đây.
Chuyện mối tình KM 20 Ông Xông Dở nói, điều mừng vui nhất của Thồng Pẹ là từ ngày có thuỷ điện Na Hỷ kéo về thắp sáng hết tối tăm. Ông thủng thẳng giải thích về tên gọi thủ phủ của Mương (huyện) Khăm Cợt- LĂKSAO, tiếng Lào LĂK nghĩa là cây số, SAO là 20. Nhấp một nhụm nước, ông chỉ chiến sĩ trẻ của Trạm kiểm soát biên phòng Cửa khẩu quốc tế Cầu Treo, người dẫn đường đưa chúng tôi sang đây nói: “Những năm gần đây người dân bản Thồng Pẹ ốm đau không còn phải nhờ ông mo khài cúng là nhờ bộ đội Biên phòng Việt Nam. Tháng nào bộ đội cũng sang khám chữa bệnh, cấp thuốc miễn phí cho bà con.
Ai ốm đau nặng được đưa sang khám chữa ở các bệnh viện tỉnh Hà Tĩnh, Nghệ An. Nhiều người trong bản được bộ đội biên phòng VN kịp thời cứu sống nay khoẻ mạnh như ông Vừ Chứ Xò, Vừ Nhia Bì được bộ đội cho đi mổ, chữa bệnh ở Viện quân y 4... Riêng năm 2005 và 2006 có 10 người bệnh nặng được bộ đội Biên phòng VN đưa sang chữa miễn phí tại Bệnh Viện Đa khoa Hà Tĩnh. Bộ đội còn phối hợp với các tổ chức, đoàn thể như Mặt trận, Phụ nữ, Thanh niên bản tuyên truyền, vận động bà con bỏ trồng cây thuốc phiện, bỏ phát rừng làm rãy xuống núi khai hoang đất bằng làm ruộng nước.
Năm nào cũng được bộ đội Biên phòng cũng tổ chức cho bà con sang Việt nam thăm thủ đô Hà Nội, thăm quê hương Chủ tịch Hồ Chí Minh, tham quan học tập cách làm ăn tốt nhiều nơi, bộ đội Biên phòng Cửa khẩu Cầu Treo bây giờ như con em của bản rồi, có việc chi khó cũng sang nhờ bộ đội giải quyết giúp. Nhiều nhà mua được ô tô là nhờ từ năm 2002 bộ đội gợi ý, bày cách trồng gừng, trồng ngô, trồng cây trầm bán đó. Được bộ đội hướng dẫn, đến nay bản Thông Pẹ vừa mở rộng diện tích thêm 50 ha thâm canh lúa nước bằng giống mới và mở rộng diện tích đất bằng trồng ngô, trồng gừng và trồng một số loại cây công nghiệp khác kết hợp với chăn nuôi trâu bò, dê...
Riêng gừng sản xuất ra được bộ đội dẫn mối tiêu thụ, hiện bình quân mỗi hộ trồng khoảng 2 ha, mỗi năm thu hoạch 5 tấn gừng bán thu khoảng 25 triệu kíp. Như hộ ông Xồng Lia Tu, trước đây trồng nhiều cây thuốc phiện nhưng vẫn đói khổ, nay theo cách làm ăn mới do bộ đội hướng dẫn, phát triển chăn nuôi được 18 con bò, trồng 3 ha gừng, 3.000 cây trầm dó, năm ngoái đã mua được ô tô. ông còn đứng ra tuyên truyền, vận động bà con: “Cây thuốc phiện đã làm hư con người, trồng thuốc phiện không giàu mà lại nghèo hơn thôi, nó là loài độc dược hại người!”.
Nghe theo lời ông nhiều người đã bỏ trồng thuốc phiện, cai nghiện và có của ăn, của để làm được nhà to, mua sắm được xe máy, ti vi... Hiện nay trong bản đã có 15 hộ mua được ô tô bằng sản xuất chăn nuôi theo mô hình mới. Từ nhà lợp bằng cỏ tranh tạm bợ nay đã có 70% số hộ nhà kiên cố, 100% hộ có ti vi. Ông chỉ cho chúng tôi ngôi trường lợp tôn đỏ, khang trang dưới chân núi nói: “Trước đây lũ trẻ 13, 14 tuổi đã dựng chồng, gả vợ nhưng nay chúng còn phải lo học cái chữ.
Muốn biết nhiều cái hay, cái mới phải biết con chữ đã. Từ con số gần 100% mù chữ nay đã có 560 em học cấp 1, 2, 10 em học lên cấp 3, trong đó có 5 em đoạt học sinh giỏi huyện , và 6 em đang học Đại học Sư phạm tại thủ đô Viên Chăn.”
Đại uý Võ Trọng Hải, Đồn phó Biên Phòng 563, kiêm Trạm trưởng kiểm soát Biên phòng Cửa khẩu Quốc tế Cầu Treo, khá thông hiểu về Thồng Pẹ cho biết thêm: “Thồng Pẹ tiếp giáp với biên giới nước ta, địa hình hiểm trở. Trước đây tình hình an ninh, chính trị không ổn định, đời sống của đồng bào vô cùng khó khăn là vùng các đối tượng xấu thường móc nối và trở thành điểm trung chuyển buôn bán, vận chuyển ma tuý từ nước ngoài về Việt Nam.
|
|
|
Trạm kiểm soát biên phòng Cửa khẩu Cầu Treo thăm hỏi, tặng quà cho dân bản Thồng Pẹ. |
Nhiều vụ buôn bán, vận chuyển ma tuý về Việt Nam trước đây do ta bắt được đều xuất phát từ Thồng Pẹ. Thấy được những khó khăn của bạn, năm 2000, Trạm xin ý kiến của Bộ chỉ huy Biên phòng Hà Tĩnh tham mưu giúp chính quyền địa phương xây dựng bản Thồng Pẹ thành điểm sáng văn hoá vùng biên. Thông qua hệ thống chính trị, các tổ chức đoàn thể, Trạm mở cuộc vận động bà con xoá bỏ dần tập tục lạc hậu, thực hiện nếp sống mới văn minh, ốm đau phải dùng thuốc.
Cùng với việc hỗ trợ lương thực, đội y tế tổ chức khám, phát thuốc miễn phí, dần dần bà con đã hiểu được ốm đau, bệnh tật “không phải do con ma ” mà do nghèo đói, lạc hậu. Trạm còn tham mưu giúp chính quyền địa phương tuyên truyền vận động đồng bào bỏ phát rừng làm rãy, bỏ trồng và bỏ hút thuốc phiện, tập trung phát triển kinh tế bằng cách khai hoang thâm canh ruộng nước, đất bằng trồng màu, cây công nghiệp, trồng rừng kết hợp chăn nuôi trâu bò, dê... Rõ nét nhất là Trạm đã cầm tay chỉ việc bà con trồng gừng hiệu quả kinh tế cao.
Anh nói: “Chúng tôi hiểu rõ trong những ước mong, nhưng ước mong trước nhất lớn của Thồng Pẹ là có thêm nguồn vốn để khai hoang tăng diện tích ruộng nước, mở rộng diện tích phát triển trồng cây công nghiệp trầm dó, cây cao su và xây dựng cơ sở hạ tầng như mở đường giao thông liên bản, xây dựng trạm xá, xây dựng thêm phòng học, nhà văn hoá...”
Chúng tôi hiểu người lính Biên phòng nơi đây luôn canh cánh trước những khó khăn trên bước đường đi tới no ấm, hạnh phúc của người dân vùng cao heo hút. Và lúc rời miền biên viễn chúng tôi vẫn luôn tin, mối tình keo sơn gắn bó ngày càng nồng thắm không chỉ dừng lại ở cây số 20... |